Trong thế giới giang hồ đầy rẫy hiểm nguy và cạm bẫy, ta, một kẻ lừa đảo mưu mẹo, đã học cách tồn tại bằng những mánh khóe tinh vi. Một ngày nọ, chỉ vì hai lượng bạc ít ỏi, ta dấn thân vào một vai diễn lớn nhất cuộc đời mình: giả mạo làm Nhị tiểu thư đã mất của Đô đốc phủ. Với vẻ ngoài rụt rè, ta bước vào một gia đình xa lạ, cất tiếng gọi “trưởng tỷ” với Tống Yểu Yểu, người chị cả của gia đình. Không ngờ, nàng lại thực sự tin tưởng và đón nhận ta, mở rộng vòng tay che chở như một người thân máu mủ.
Cuộc đời ta bỗng chốc rẽ sang một hướng khác. Tống Yểu Yểu, một nữ nhân hiền lương, đức hạnh, đã dành trọn tấm lòng để chăm sóc và dạy dỗ ta. Suốt hai năm trời, nàng kiên nhẫn truyền thụ cho ta Lục nghệ bát nhã (sáu môn nghệ thuật và tám loại trí tuệ), tứ tu ngũ đức (bốn đức tính của phụ nữ và năm nguyên tắc đạo đức), từng chút một, tỉ mỉ và chu đáo. Nàng coi ta như muội muội ruột thịt, ban cho ta hơi ấm gia đình mà ta chưa từng biết đến, một tình yêu thương vô điều kiện vượt lên trên cả lời nói dối ban đầu. Những ngày tháng ấy, ta sống trong sự an yên và cảm giác được yêu thương, dần quên đi thân phận thật sự của mình và thậm chí, đã bắt đầu nảy sinh tình cảm chân thành dành cho người chị này.
Tình cảm của Tống Yểu Yểu dành cho ta không chỉ là sự bao dung mà còn là một sự tận tâm hiếm có. Nàng không chỉ dạy dỗ ta kiến thức, mà còn uốn nắn tâm tính, giúp ta dần trở thành một con người khác, thoát ly khỏi vũng lầy của quá khứ. Chính sự ấm áp, chân thành của nàng đã khiến lớp vỏ bọc giả dối trong ta dần rạn nứt, thay vào đó là một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt. Mỗi cử chỉ, mỗi lời nói của Tống Yểu Yểu đều chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, khiến ta không khỏi tự hỏi liệu mình có xứng đáng với tình cảm cao cả ấy.
Nhưng hạnh phúc chẳng tày gang. Cuộc sống bình yên trong Đô đốc phủ bỗng chốc sụp đổ bởi một bi kịch kinh hoàng. Tống Yểu Yểu, người chị hiền lành, nhân hậu đã ra đi mãi mãi. Cái chết của nàng không phải là sự từ biệt nhẹ nhàng mà là một cảnh tượng tang thương, đầy rẫy sự bất công và tàn nhẫn. Khi thi thể nàng được khiêng ra khỏi cung, hình ảnh ấy ám ảnh tâm trí ta mãi về sau. Toàn thân nàng thối rữa, người đầy giòi bọ, một sự hủy hoại không thể tưởng tượng được.
Đau đớn hơn nữa, cái chết của nàng còn kéo theo sinh linh bé bỏng chưa kịp chào đời. Thai nhi vừa thành hình trong bụng nàng cũng bị hạ độc, biến dạng đến mức không còn nhận ra hình hài. Cảnh tượng ấy như một nhát dao đâm thấu tim gan ta, xé nát những gì còn sót lại của sự bình yên. Mọi yêu thương, mọi dạy dỗ mà nàng dành cho ta bỗng hóa thành nỗi đau đớn tột cùng và một khao khát báo thù mãnh liệt. Dù ta chỉ là một kẻ giả mạo, nhưng tình cảm dành cho Tống Yểu Yểu là thật, và nỗi đau khi chứng kiến sự ra đi oan nghiệt của nàng cũng là thật.
Trong linh đường lạnh lẽo, ta tự nhốt mình, ngồi thẫn thờ suốt một đêm dài, nước mắt cạn khô vì nỗi đau và sự phẫn uất. Hình ảnh Tống Yểu Yểu nằm đó, thân thể bị hủy hoại, cùng với sinh linh bé bỏng chưa kịp chào đời, cứ lởn vởn trong tâm trí ta. Giờ đây, mục đích sống của ta đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là hai lượng bạc hay cuộc sống an nhàn dưới lớp vỏ bọc, mà là sự trả thù. Trả thù cho Tống Yểu Yểu, trả thù cho sự oan khuất và bi kịch mà nàng phải gánh chịu.
Ngày hôm sau, ta rời khỏi Đô đốc phủ. Hoàng cung bỗng có thêm một cung nữ bình thường, không có gì nổi bật. Đó chính là ta, kẻ lừa đảo lăn lộn giang hồ, nay khoác lên mình một thân phận mới, ẩn mình trong bóng tối với một lời thề báo oán thầm kín. Ta sẽ tìm ra kẻ đứng sau bi kịch này, và dù phải mất bao lâu, phải trả giá bằng bất cứ giá nào, ta cũng sẽ đòi lại công bằng cho người chị đã tin yêu và dạy dỗ ta.
Cái chết oan nghiệt của Tống Yểu Yểu đã khép lại một chương đời đầy lừa dối nhưng cũng thấm đẫm tình người, đồng thời mở ra một hành trình mới đầy chông gai và nguy hiểm cho ta. Từ một kẻ giả mạo chỉ vì lợi ích cá nhân, ta đã trở thành một người mang trong mình gánh nặng của sự trả thù, một lời thề sắt đá được khắc sâu trong tim. Cuộc đời trong cung cấm sẽ là nơi ta mài giũa ý chí, âm thầm tìm kiếm sự thật và chờ đợi thời cơ thích hợp để thực hiện lời hứa máu lạnh, báo thù cho người chị đã khuất.
Bình luận