Thế gian thường ca ngợi thời Tam Quốc như một kỷ nguyên hào hùng với những anh hùng và mưu sĩ lẫy lừng. Tuy nhiên, đằng sau bức màn rực rỡ ấy là một loạn thế đẫm máu, nơi sinh mạng con người trở nên rẻ rúng như cỏ rác. Giữa những tên tuổi vang danh như Tây Lương Mãnh Hổ Đổng Trọng Dĩnh, Viên Nhị Tử bốn đời tam công, Lưu Biểu cố thủ Kinh Châu, hay hai thế lực lớn là Tào Mạnh Đức và Lưu Huyền Đức, cùng sự trỗi dậy của ba đời Tôn gia ở Giang Đông, có một cái tên dường như không ai biết đến: Phương Mạc.
Trong bối cảnh hỗn loạn cực độ ấy, khi các chư hầu tranh giành quyền lực, dân chúng lầm than, mọi danh vọng hay mưu đồ bá vương đều trở nên xa vời đối với Phương Mạc. Cuộc sống của hắn chỉ gói gọn trong một câu hỏi duy nhất, đầy khắc nghiệt: Làm thế nào để sống sót? Đây không phải là thời đại của lý tưởng cao đẹp hay sự nghiệp vĩ đại, mà là cuộc chiến sinh tồn khốc liệt, nơi bản năng mách bảo phải tìm mọi cách để bám víu vào cuộc đời. Những cái tên lừng lẫy trên vũ đài lịch sử dường như chẳng hề liên quan đến số phận nhỏ bé của hắn, ít nhất là lúc ban đầu.
Với sự hiểm nguy rình rập khắp nơi, Phương Mạc buộc phải học cách thích nghi và tìm kiếm cho mình một chỗ đứng an toàn. Hắn không có võ nghệ cao cường như Quan Vũ, cũng không có vẻ ngoài uy phong lẫm liệt như Trương Phi, lại càng không có xuất thân cao quý hay chí lớn khôi phục Hán thất như Lưu Bị. Phương Mạc là một kẻ bình thường, nhưng lại sở hữu một trí tuệ nhạy bén và khả năng quan sát tinh tường, những phẩm chất cần thiết để tồn tại trong một thế giới mà chỉ kẻ mạnh mới có tiếng nói.
Dần dà, Phương Mạc bắt đầu hòa nhập vào những mối quan hệ xung quanh, và rồi, một sự kiện trọng đại đã xoay chuyển cuộc đời hắn: “Đào viên kết nghĩa? Ta đã chứng kiến!” Câu nói này hé lộ một bí mật đáng kinh ngạc, rằng Phương Mạc không chỉ là nhân chứng, mà còn có thể đã trở thành một phần của lời thề huynh đệ danh tiếng ấy. Trong một diễn biến độc đáo, nếu không phải là người thứ tư chính thức tham gia, thì hắn cũng là một nhân vật cận kề, chứng kiến và đóng góp một cách thầm lặng vào sự hình thành của bộ ba Lưu-Quan-Trương.
Từ đó, mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn nhiều cho Phương Mạc. Với Lưu Bị là người lãnh đạo tinh thần, và Quan Vũ cùng Trương Phi là những chiến tướng “vạn nhân địch” dũng mãnh, xông pha trận mạc, Phương Mạc chọn cho mình một vai trò khác biệt. Hắn không đứng mũi chịu sào, không phô trương sức mạnh, mà lặng lẽ ẩn mình phía sau, âm thầm “nghĩ ý xấu” – tức là vạch ra những mưu kế, chiến lược độc đáo và đôi khi là bất ngờ để hỗ trợ các huynh đệ của mình. Hắn là bộ não đằng sau những quyết sách quan trọng, là người nhìn thấy những nước cờ mà ít ai để ý.
Và rồi, một câu nói cuối cùng, đầy ẩn ý, đã định hình nên danh tính độc đáo của Phương Mạc: “Bếp trưởng, cũng có thể vô song!” Câu nói này không chỉ đơn thuần nói về một nghề nghiệp, mà còn là biểu tượng cho sự phi thường ẩn giấu trong một vai trò tưởng chừng như bình dị. Có thể, “bếp trưởng” chỉ là một vỏ bọc, một nghề nghiệp mà Phương Mạc dùng để che giấu thân phận thật sự của một mưu sĩ đại tài. Hoặc cũng có thể, hắn thực sự là một “bếp trưởng” kiệt xuất, nhưng đã vận dụng trí tuệ và tài năng của mình vào việc quản lý hậu cần, nghiên cứu quân lương, hay thậm chí là dùng ẩm thực để phục vụ cho các kế sách của mình, đạt đến trình độ “vô song” – không ai sánh kịp. Dù là cách hiểu nào, Phương Mạc đã chứng minh rằng, dù ở vị trí nào, với trí tuệ phi thường và khả năng vận dụng mưu lược, bất cứ ai cũng có thể trở nên xuất chúng và đóng góp vào những sự kiện lịch sử vĩ đại.
Câu chuyện về Phương Mạc là minh chứng cho một góc nhìn khác về thời Tam Quốc – không chỉ có những anh hùng xưng hùng xưng bá, mà còn có những kẻ sống sót, những mưu sĩ thầm lặng đóng góp vào dòng chảy lịch sử bằng trí tuệ và sự tinh quái của mình. Phương Mạc không tìm kiếm danh vọng, chỉ khao khát sinh tồn, nhưng cuối cùng, hắn lại trở thành một phần không thể thiếu, một “bếp trưởng vô song” của một trong những giai đoạn hỗn loạn và hấp dẫn nhất lịch sử Trung Hoa.
Bình luận